Ngày... tháng... năm
Với những dòng tâm tư, nỗi lòng của chính một người mẹ đã từng từ khước quyền được làm mẹ. Tôi nói ra những lời này không phải để mong nhận được sự thương hại từ phía thế gian mà chỉ nhìn phần nào được nhẹ lòng, mặc dù tôi biết, lỗi lầm của tôi không bao giờ có thể được thứ lỗi!
Vốn là đứa con gái không xinh đẹp cũng chẳng giỏi giang thế nhưng tôi lại được nhận xét là khá có duyên. Trong khi ở làng có nhiều người theo đuổi thì tôi chọn một anh bạn học gần nhà. tình của chúng tôi kéo dài được 4 năm, tôi đã từng phải bỏ thai một lần vì anh nói chúng tôi còn mai sau phía trước và chẳng thể có con ngay lúc đó.
Dù rất đớn đau nhưng do tin và yêu anh nên tôi đã đồng ý. Một thời gian sau đó, phía nhà anh đánh tiếng rằng không đồng ý chuyện đám cưới vì chê tôi ít học (lúc đó tôi đã học hết trung cấp, còn anh đã học xong đại học). Nhưng tôi biết, thực chất là anh đang ve vãn cô con gái sếp vì coi sẽ có thể thăng tiến trong công việc.
Phải nuốt những giọt nước mắt đắng cay vào trong, tôi tự nhủ với bản thân phải bằng mọi giá để thành đạt, để làm giàu, kiên cố tôi phải giàu có, phải thành công để cho anh và gia đình anh thấy được là họ đã sai, tôi muốn họ phải hối, phải trả giá.
Nơi phố thị cuốn tôi đi rồi ngẫu nhiên tôi gặp một người đàn ông đã từng qua một đời vợ. Anh no ấm, rất thương xót tôi. nghĩ suy, ngần ngừ mãi rồi tôi cũng quyết định tới với anh. Vợ chồng tôi lao vào làm ăn. Tôi rất thương anh vì không những anh không bao giờ hỏi về quá vãng của tôi mà chỉ biết trân trọng ngày nay là lo lắng cho tương lai của hai đứa.
Lo làm ăn kinh tế, tôi chưa muốn có con ngay nên sử dụng thuốc tránh thai. Sau 5 năm, những gì tôi muốn đều đã đạt được. Tôi quyết định có con nhưng nào ngờ, mệnh lại quá trớ trêu, đợi 2 năm liền mà tôi vẫn không thấy tin cẩn gì. Vợ chồng tôi lo lắm. Đi tìm thầy coi bói thì thầy phán do tôi trước có bỏ thai nên đứa bé đó oán hận ba má và không cho những hồn khác được đầu thai làm con của tôi. Thầy nói tôi phải làm lễ để vong linh con tôi được siêu thoát. Có như vậy tôi mới có ngóng có con được.
Và đúng lúc đó tôi hay tin vợ của người thương cũ cũng chẳng thể có thai, họ phải nhận con nuôi. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ đó là cái giá mà chúng tôi phải trả cho những nông nổi thời trẻ của mình. Tôi theo thầy, làm lễ đủ cả nhưng cũng không thấy tin mừng. Sau đó tôi đi khám thì được chẩn đoán là bị vô sinh. Cả hai vợ chồng tôi đều buồn, đều thất vọng. Vậy là những rứa lâu nay nay của tôi đều vô ích. Vậy là tuyển lựa con đường đi của tôi là sai lầm. Những tưởng điều đó sẽ khiến tôi cảm thấy thỏa mãn nhưng không, sau những phút chốc hể hả đó, là những nỗi đau không gì có thể khỏa lấp.
Chồng tôi có đề nghị nhận con nuôi nhưng tôi muốn để thêm một thời kì nữa. Tôi muốn đi chùa, mong muốn cửa phật sẽ khiến tôi bình tâm lại và tôi muốn sám hối những lỗi của mình.
__________
TAG: Địa chỉ phá thai an toàn , Chi phí phá thai
Wednesday, February 17, 2016
Nhật ký của người mẹ đã từng phá thai
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment